Thuở mới nhập cốt đạo, ai cũng từng nghĩ kiến trúc càng phức tạp thì bản thân càng giống đại năng. Cho nên học được vài môn công pháp mới liền hận không thể đem toàn bộ nhét vào project.
Một cái API nhỏ, nhưng nhất quyết phải trang bị:
- Microservice
- Queue
- Event Bus
- Kubernetes
- Monitoring
- AI Agent
Nhìn vào codebase linh áp ngập trời, khí thế hừng hực như muốn nghịch thiên cải mệnh.
Lúc đó, các junior kiếm tu luôn có một loại chấp niệm kỳ lạ rằng:
Nếu người khác đọc không hiểu code của ta... chứng tỏ cảnh giới của ta ĐỦ CAO.
Cho tới một ngày... production bắt đầu xuất hiện tâm ma. Bug sinh ra từ những nơi không ai ngờ tới. Một thay đổi nhỏ kéo sập cả dây chuyền trận pháp đồ sộ. Mỗi lần deploy đều giống như mở ra thiên kiếp.
Đêm khuya, vị dev kia ngồi một mình trước màn hình, mở lại đoạn code do chính mình viết nửa năm trước. Nhìn hồi lâu, trong lòng chỉ còn đọng lại một câu hỏi đau đớn: "Đây rốt cuộc là loại công pháp gì?"
Từ khoảnh khắc đó, hắn mới bắt đầu hiểu được một đạo lý rất tàn nhẫn:
Viết code chạy được... KHÔNG KHÓ.
Khó là... Ba tháng sau... VẪN CÒN NGƯỜI DÁM SỬA.
Tu lâu trong tiên giới công nghệ, nhiều đại năng càng trở nên cực kỳ đơn giản:
- Không thích flex framework mới tinh.
- Không thích khoe mẽ kiến trúc phức tạp.
- Không thích biến mọi thứ thành đại trận thượng cổ.
Bởi lẽ, họ đã tận mắt nhìn thấy quá nhiều tông môn tự hủy diệt chỉ vì chính những kỹ thuật mà họ từng tôn thờ.
Trong cõi cốt đạo có một quy luật rất kỳ lạ:
Phàm nhân: thích PHỨC TẠP.
Đại năng: truy cầu ĐƠN GIẢN.
Hóa ra, cảnh giới thật sự không nằm ở những trận pháp tối cổ đồ sộ, mà là:
- Một hàm dễ đọc, dễ hiểu đối với bất cứ ai.
- Một hệ thống hoạt động ổn định và tin cậy.
- Một service chạy liên tục ba năm không ai phải động tới.
Đó mới chính là cảnh giới thật sự!
Càng về cuối, kiếm tu cốt đạo càng thấu hiểu: Đại đạo tối cao thường nhìn qua cực kỳ bình thường. Giống như những dòng code tốt nhất:
Không phô trương, không hào nhoáng, nhưng lại âm thầm chống đỡ cả một thế giới phía sau.
Cực hạn của thiết kế không phải là thêm vào cho đến khi không thể thêm nữa,
mà là bớt đi cho đến khi không thể bớt được nữa.
Đạo của code chính là sự tối giản.